CHÀO MỪNG BẠN ĐẾN VỚI BÁO ĐIỆN TỬ ĐÀI TIẾNG NÓI VIỆT NAMNewsletterRSSMobileLàm trang chủ
Tìm kiếm
Cập nhật lúc : 8:57 AM, 05/12/2009
Tuổi xuân cõng chữ lên non
(VOV) - Âm thầm hy sinh tuổi xuân, bỏ lại đằng sau người thân, gia đình để đem con chữ đến với mảnh đất vùng cao còn nhiều khó khăn… Đó là những giáo viên cắm bản nơi miền núi cao An Phú, Lục Yên, Yên Bái.

Không sợ khó, không sợ khổ

Từ thị trấn Yên Thế (Lục Yên), phải mất hơn hai giờ đánh vật với con đường đầy sỏi đá và dốc cao, chúng tôi mới tới được trường Trung học cơ sở An Phú, thuộc thôn Khau Vi, xã An Phú, huyện Lục Yên. Ngôi trường nhỏ nằm ở một góc khiêm tốn nơi tận cùng con đường vào xã. Trong cái rét như cắt da thịt của buổi đầu đông, những em học sinh hồ hởi tới lớp với nụ cười thật tươi. Đó là những hình ảnh đầu tiên đập vào mắt chúng tôi.

26 giáo viên của ngôi trường này, dù đến từ nhiều miền quê khác nhau vẫn luôn động viên nhau, cùng nhau cố gắng dồn hết tâm huyết và nghị lực cho mảnh đất còn nghèo khó này. Họ chính là những bông hoa rừng thầm lặng để làm nên sức sống và hương sắc cho xã vùng cao An Phú. Đối với họ, dù không phải nơi chôn nhau cắt rốn nhưng từ lâu, mảnh đất nghèo An Phú đã trở thành nơi gắn bó máu thịt, bởi ở đó, có những học trò nghèo nhưng vẫn không nguôi ý chí quyết tâm học hành.

Ngày mới bước chân tới nơi này, họ còn là những thanh niên trẻ ít biết đến khó khăn với bao bỡ ngỡ. Cô giáo Phí Thị Xuyên tâm sự: “Ngày đầu mới lên đây mình nghĩ mọi thứ đơn giản lắm, đến thị trấn Yên Thế mình thuê xe ôm lên được nửa đường thì đường lầy quá nên đành phải đi bộ gần chục cây số. Lúc đó lại đi dép cao gót nữa chứ, vật lộn mãi mình mới lên được đến trường…”. Sinh ra ở Thái Nguyên, tốt nghiệp trường Cao đẳng sư phạm Thái Nguyên năm 2004, Phí Thị Xuyên tình nguyện lên mảnh đất vùng cao An Phú này để dạy học. Khi đó, cô mới vừa tròn 23 tuổi. “Mới đầu nghe tên An Phú có vẻ hay hay, và các chú ở Phòng giáo dục huyện trêu rằng, ở trên An Phú mát và đẹp như Sa Pa ấy, thế rồi lên mới biết mình bị… mắc lừa. Nhưng rồi, càng ngày mình lại càng thấy gắn bó hơn với ngôi trường này” - Phí Thị Xuyên cười.

Không sợ khó, không sợ khổ

Còn đối với thầy hiệu trưởng Trần Tú, người gắn bó với mái trường này ngót chục năm thì ngôi trường nghèo này đã trở thành mái nhà thứ hai của mình. Thầy Tú lên đây năm 2000, khi đó, mọi thứ còn hoang sơ, chưa có điện, trường thì mái lá vách nứa, nước thì phải đi gánh ở nhà dân. Sinh ra và lớn lên ở thị trấn Yên Thế nhưng với lòng nhiệt huyết và mong muốn đem cái chữ tới cho học trò nghèo vùng cao, mới tốt nghiệp trường Cao đẳng sư phạm Yên Bái, thầy đã tình nguyện lên đây công tác. Thầy Tú chia sẻ: “Ước nguyện lớn nhất của mình kể từ khi chọn ngành sư phạm là được lên vùng cao công tác, mình không sợ khó, sợ khổ, chỉ mong sao đem hết những gì mình học được để giúp quê hương bớt nghèo…”.

Như… “Ngưu Lang -  Chức Nữ”

Hằng ngày, sau những giờ miệt mài đứng lớp, đã không biết bao đêm, các cô phải thức trắng, ứa nước mắt khi nhớ về gia đình. Mỗi lần chứng kiến cảnh gia đình nào đó quây quần bên nhau là họ lại chạnh lòng. Trước khi lên đây công tác, cô Phí Thị Xuyên đã lập gia đình. Chồng cô là bộ đội nên cố gắng lắm một năm hai người cũng chỉ gặp nhau được một, hai lần. Từ đây về quê hơn 300km, đường xá cách trở nên rất ít khi cô có dịp được về thăm nhà. Cùng cảnh ngộ như cô Xuyên, cô Vi Phong Hoa đã gắn bó với ngôi trường này từ khi mới thành lập. Quê chồng ở Yên Thắng, Lục Yên, cách trường hơn 30km, cô lên đây để lại người chồng ở nhà một mình lo việc ruộng nương. “Thời đó lương giáo viên thấp lắm, không đủ ăn, thi thoảng lại về nhà lấy gạo hoặc chồng lại mang lên cho… nghĩ mà cũng tội cho anh ấy. Suốt đời làm hậu phương cho vợ” - cô Hoa nghẹn lời khi nói về người chồng ở quê nhà. 

Tốt nghiệp trường Cao đẳng sư phạm Yên Bái năm 2007 và lập gia đình chưa được bao lâu, cô giáo trẻ Lưu Thị Thảo đã tình nguyện lên đây công tác. Xa nhà gần 200km, anh Đường Văn Bảo - chồng cô Thảo, làm xây dựng, nên quanh năm anh phải đi theo các công trình. Vì thế, phút gặp gỡ giữa hai người thật hiếm hoi. Ngày chúng tôi tới thăm khu ký túc của các cô cũng là lúc chồng cô mang bó hoa tươi thắm tới tặng cô nhân ngày Nhà giáo Việt Nam, dù đã qua ngày ấy được mấy ngày. Bó hoa muộn màng nhưng với tình cảm chân thành của người chồng lặn lội hàng trăm cây số đến thăm, cô Thảo đã không cầm được nước mắt. Và chính những bó hoa ấy từ những người thân nơi phương xa đã giúp những giáo viên cắm bản như cô vơi đi nỗi nhớ thương, giúp họ có thêm nghị lực để tiếp tục cống hiến cho sự nghiệp “trồng người” nơi bản nghèo.

“Mặc dù xa gia đình, thiếu thốn mọi mặt nhưng các cô giáo ở đây luôn đạt 100% giờ dạy giỏi, làm tốt mọi nhiệm vụ được giao và đặc biệt rất nhiệt tình trong công tác giảng dạy…” - thầy hiệu trưởng Trần Tú cho biết.

… Và những mối tình trăm năm

Nhìn đôi vợ chồng trẻ Hoàng Chí Cường và Hoàng Thị Thắm quấn quýt bên nhau như đôi bồ câu, ai cũng mừng cho hạnh phúc của hai người. “Nhờ lên đây công tác mà mình cưới được cô ấy đấy, bạn mình ai cũng khen mình đào hoa mới lấy được cô ấy…” - thầy giáo Cường cười đầy hạnh phúc. Cùng tốt nghiệp trường Cao đẳng sư phạm Yên Bái năm 2007 và tình nguyện lên đây công tác, chính ngôi trường này đã se duyên chắp mối cho đôi vợ chồng. Không riêng gì họ, chính nơi đây đã giúp nhiều cô giáo đến từ những miền đất khác nhau tìm được một nửa của đời mình. Nhiều người trong số họ đã lên chức bà như cô Hoàng Thị Luyện (sinh năm 1962, quê Xuân Long, Yên Bình, Yên Bái), cô Trịnh Thị Tinh (sinh năm 1958, quê Minh Tiến, Lục Yên, Yên Bái), cô Hà Thị Hạnh (sinh năm 1959, quê Ngọc Chấn, Yên Bình, Yên Bái)…

Thời gian trôi đi, bao lớp giáo viên vùng cao vẫn động viên nhau, cùng chia sẻ mọi buồn vui và âm thầm cống hiến để đem những con chữ đến với miền đất nghèo An Phú. Và với họ, những bó hoa cho ngày 20/11 của người thân từ phương xa dẫu có đến muộn màng cũng đủ để ấm lòng trong những ngày đông lạnh giá, giúp họ có thêm nghị lực để gắn bó với mảnh đất này./.

Triệu Lưu (Báo TNVN)
Gửi ý kiến của bạn
Tên bạn  
Email 
Tiêu đề 
Nội dung    
Tắt bộ gõ Gõ tự động Telex VNI VIQR  
Tin mới nhận
  • Vẫn dấu chấm hỏi… làng ung thư?
    Vẫn dấu chấm hỏi… làng ung thư?
    Trong một năm mấy chục người dân ở thôn Xa Mạc (xã Liên Mạc, Mê Linh,Hà Nội) chết vì bệnh ung thư. Thế nhưng đến giờ chính quyền, hay các cơ quan chức năng vẫn chưa có câu trả lời chính thức để người dân bớt hoang mang.
    14/03
  • Chuyện anh Lưu Văn Hùng bắt cướp
    Chuyện anh Lưu Văn Hùng bắt cướp
    Dù hai chân bị bại liệt, đi lại chủ yếu bằng xe 3 bánh, nhưng anh Hùng nổi tiếng khắp vùng về những chiến công bắt cướp. Anh đã được Công an TP Đà Nẵng tặng bằng khen
    12/03
  • Lặng lẽ chổi tre
    Lặng lẽ chổi tre
    Giữa đêm tối, các chị chỉ còn biết dùng áo phản quang và xe rác để che chắn giữa đường, báo hiệu cho các xe đi trên đường. Vất vả, nguy hiểm là thế nhưng không ai chùn bước hay ca thán một lời.
    07/03
  • Giữ rừng mùa “gió chướng”
    Giữ rừng mùa “gió chướng”
    Gió chướng tràn đến đâu, không chỉ làm thời tiết khô hanh, cây cối héo rũ mà còn là “bạn đồng hành” của hoả hoạn vì đúng mùa làm nương, đốt rẫy. Vì thế, gió chướng (gió Lào) luôn là nỗi kinh hoàng của kiểm lâm Mộc Châu (Sơn La).
    01/03
  • Có những điều kỳ diệu
    Có những điều kỳ diệu
    Hành trình thầm lặng đi tìm ân nhân trong quá khứ của một người lính trong quân đội Lào và nữ y tá Việt Nam đã dệt nên một câu chuyện đẹp về tình người, về sự sắt son, chung thủy giữa những người đồng chí.
    28/02

Các tin khác

  • Chuyện ông giáo mù dạy nhạc
    Chuyện ông giáo mù dạy nhạc
    Hỏi đến dân chơi nhạc guitar cổ điển ở Hà Nội, không ai là không biết thầy Trịnh Đình Thi
    03/12
  • Nơi bản nghèo heo hút
    Nơi bản nghèo heo hút
    Tận mắt nhìn những ngôi nhà rách nát, xiêu vẹo; không điện, không đường…của đồng bào dân tộc ở xã Pắc Ta (Tân Uyên, Lai Châu), lại càng rõ thêm sự vô trách nhiệm của một số cán bộ chính quyền xã, huyện nơi đây
    02/12
  • Người làm ra máy tạo cầu vồng
    Người làm ra máy tạo cầu vồng
    Sau hơn 4 năm ấp ủ ý tưởng, 2 tháng dày công mày mò sáng chế, cuối cùng chiếc “Máy tạo cầu vồng” của chàng sinh viên Bách khoa Đà Nẵng Bùi Phước Lai đã hoàn thành và đoạt giải Nhất trong cuộc thi Sáng tạo dành cho thanh thiếu nhi...
    01/12
  • Kỳ 1: Nhức nhối vùng vàng
    Kỳ 1: Nhức nhối vùng vàng
    Mang tiếng nằm trong tâm bãi vàng, nhưng xã Pắc (Ta Tân Uyên, Lai Châu) vàng đâu chẳng thấy, chỉ thấy nghèo đói, bệnh tật và tệ nạn xã hội đang tác động dữ dội đến nhiều gia đình nơi đây…
    01/12
  • Gieo chữ trên cao nguyên đá
    Gieo chữ trên cao nguyên đá
    Sự hy sinh cao cả để ngày ngày gieo từng con chữ, đem văn hóa đến với bà con huyện Krong Bong, tỉnh Đắk Lắk của thầy, cô giáo nơi đây là không thể kể hết, mặc dù khó khăn vẫn chồng chất khó khăn.
    30/11
Đài Tiếng nói Việt Nam - 58 Quán sứ, Hà nội
Điện thoại: 84-4-39344231; Fax: 84-4-39344230; Email: toasoan@vovnews.vn.
Giấy phép hoạt động 782/GP-BTTTT cấp ngày 10/6/2009
Hội đồng Biên tập: Chủ tịch: Gs, Ts Vũ Văn Hiền.
Tổng Biên tập: Vũ Bích Ngọc; Phó Tổng Biên tập: Nguyễn Thúy Hoa; Phó Tổng Biên tập: Đỗ Thái Hùng
Graphic powered by CGVietnam.com - Powered by ePi Technologies